Lạc Chiêu Dương vỗ tay cười, ông nói: "Tố Ngọc, ngươi xem chuyện này chẳng phải đã thành rồi ư."
Tố Ngọc lạnh lùng cười một tiếng, phất tay áo nói: "Ngươi nói cứ như chuyện này có liên quan đến ngươi vậy, chẳng phải vẫn là đệ tử của ta đồng ý ư? Nếu hắn không đồng ý, ngươi cũng phải chết ở đây, chuyện này lại liên quan gì đến ngươi?"
Lạc Chiêu Dương chẳng hề bận tâm đến lời châm chọc của Tố Ngọc, ông ngược lại phá lên cười lớn: "Tiểu hữu của ta sao lại thành đệ tử của ngươi rồi?"
"Hắn đã vào Ma Uyên, trở thành Ma tử, vậy thì chính là đệ tử của bổn tọa, có gì sai ư?"




